Thứ Năm, 25 tháng 6, 2020

Thì thầm

Một ngày đi qua có hai mươi bốn tiếng đủ đầy chăng xúc cảm của cuộc sống! Làm sao thời gian đó trôi qua mà bản thân của mỗi người nhìn lại thật hoàn thành như cả sự bất ngờ và hào hứng hay chăng lạc lõng trong dòng suy tư của chính mình.
Mình từng chợt dừng vài khoảng thời gian trong mỗi ngày, nhận ra thật sâu sắc, chính mình đang trải qua cùng rất nhiều năng lượng xung quanh của người khác hỗ trợ. Bởi rằng ai cũng là thế giới riêng biệt, quan điểm và cách nhìn bằng màu sắc của đôi mắt ghi dấu, là âm thanh, là những cái chạm nhau khác biệt...nhưng đều hòa quyện trong thể nhất bổ sung. Bởi sự hài hòa, thay đổi của những ái kỷ được sự va chạm và tinh ý của nhau. Chỉ vài cây xanh không thành rừng, vài dòng nước không trở thác trong...
Tuy vậy, có lúc cũng cần chỉ một mình để nhớ đến chính mình đang tồn tại thật rõ ràng. Và cũng đừng quên đi những điều bé nhỏ mà mình trải qua trong cuộc đời. Giọt nước mắt rơi xuống là khi trái tim chạm điều chênh vênh hay rằng những niềm vui an lành mà mình xứng đáng có được, dù chỉ một lần thương mến và trân quý. Và một ngày về sau ký ức trở về và mỉm cười vì rằng: "Là tôi đấy! Là thương mến cuộc đời đấy, còn bạn thì sao?"

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Ngày một...

 Hẳn vài lần trong lời nói của Di khiến tôi nhận ra vài điều còn sót lại cuộc nói chuyện sau đó, điều khiến tôi băn khoăn về chính nội tâm c...