Thứ Hai, 31 tháng 8, 2020

Miếng chao nhỏ

    Ký ức của mình là bữa cơm nhà khó gọn gàng rau luộc, nước rau luộc cho thêm chanh hay bứa và chút muối là thành canh, và một chén chao được pha để chấm với rau, một dĩa nhỏ xíu Chao khô với mùi không thể cưỡng.

Có lẽ mình ảnh hưởng từ bà nội và mẹ nhiều nhất. Hồi đó đã tự biết theo chân người lớn phụ giúp giã hạt, rang khô gia vị trên chảo gang lâu đời... chuẩn bị những thực phẩm để dành theo năm tháng tùy theo nguyên liệu cho bữa ăn gia đình tuy khó mà đậm đà. 

Trong nhưng món thì Chao là món đặc trưng của gia đình. Sự tỉ mỉ của tay mẹ thoăn thoắt và cẩn thận việc chọn đậu làm đậu phụ, vệ sinh hũ sành, tro từ cây hương chổi ủ để ra thứ tro trắng sạch thơm, khăn xô...mẹ làm tươm tất rồi mình đã in sâu việc này, thật sự rất quan trọng để tạo nên Chao thơm, khô, mềm không được nhũn...



Bẵng đi thời gian vùi theo cuộc sống với tính chất dịch chuyển và sự quan tâm việc mưu sinh với những bữa cơm nhanh gọn nhưng thiếu Chao này. 
Và thời gian cách ly với bên ngoài là lúc mình được thong thả cùng ký ức với hương vị nhà khó quê mình. Chao Huế!!!



|31.08.20|
#nhữngngàycáchly
Hình ảnh: Pink Grass

Thứ Năm, 25 tháng 6, 2020

Thì thầm

Một ngày đi qua có hai mươi bốn tiếng đủ đầy chăng xúc cảm của cuộc sống! Làm sao thời gian đó trôi qua mà bản thân của mỗi người nhìn lại thật hoàn thành như cả sự bất ngờ và hào hứng hay chăng lạc lõng trong dòng suy tư của chính mình.
Mình từng chợt dừng vài khoảng thời gian trong mỗi ngày, nhận ra thật sâu sắc, chính mình đang trải qua cùng rất nhiều năng lượng xung quanh của người khác hỗ trợ. Bởi rằng ai cũng là thế giới riêng biệt, quan điểm và cách nhìn bằng màu sắc của đôi mắt ghi dấu, là âm thanh, là những cái chạm nhau khác biệt...nhưng đều hòa quyện trong thể nhất bổ sung. Bởi sự hài hòa, thay đổi của những ái kỷ được sự va chạm và tinh ý của nhau. Chỉ vài cây xanh không thành rừng, vài dòng nước không trở thác trong...
Tuy vậy, có lúc cũng cần chỉ một mình để nhớ đến chính mình đang tồn tại thật rõ ràng. Và cũng đừng quên đi những điều bé nhỏ mà mình trải qua trong cuộc đời. Giọt nước mắt rơi xuống là khi trái tim chạm điều chênh vênh hay rằng những niềm vui an lành mà mình xứng đáng có được, dù chỉ một lần thương mến và trân quý. Và một ngày về sau ký ức trở về và mỉm cười vì rằng: "Là tôi đấy! Là thương mến cuộc đời đấy, còn bạn thì sao?"

Thứ Tư, 24 tháng 6, 2020

Tình!!

Chiếc xe máy gầm lên rồi tắt máy. Dưới nắng trưa gắt đẩy xe đi hơn một cây số. Cậu thanh niên chạy với theo.
- Cô gì ơi, hết xăng hả? Cần tui giúp chi không? 
- Cảm ơn cậu. Xe tui đề, đạp không nổ.
- Rứa cô chịu khó dắt qua ngã tư có chỗ sửa.
- Cảm ơn cậu
Nắng nheo mắt. Một đoạn nữa gặp ông chú vẫy vào sửa giúp cho. Chữ Tình!
Ngồi bậc thềm. Nhớ lại sáng nay đọc bài báo nói về phi công là bệnh nhân của đợt dịch nay đang bình phục tốt. Chữ Tình!
Bữa nọ, đi tìm bữa ăn chay. Mua hai cái bánh mỳ ngọt. Vừa đi ra cửa tiệm gặp ngay bà lão ve chai cười móm mém. Chữ Tình!
Bữa tối, anh dẫn chị vào tiệm trà hoa. Vài câu chuyện nhỏ, mới biết nay sinh nhật chị. Anh muốn đưa chị cà phê. Một bó hoa Thạch Thảo dịu dàng bí mật thay anh gửi đến chị. Không giấu sự xúc động. Chữ Tình!
Đêm qua, đứa em ngủ mê lăn dành hết phần. Chị nó nhẹ lăn xuống thềm. Chữ Tình!
Bên hàng rào đất cằn cỗi nhú lên 3 cây dưa leo nhỏ. Nhẹ nhàng bứng sang gốc đất mềm. Chữ Tình!!
Không cần nói gì. Biết người bạn gặp khó. Một khoản tiền khi ngặt chuyển mà không hề cần biết lý do. Chữ Tình!
Nhắm mắt lại sẽ biết Tình ở đâu? Nhắm mắt sẽ hiểu người đồng hành đang bế tắc. Một cái ôm thật chắc. Một bàn tay nắm. Một tin nhắn đầy lòng trắc ẩn. Sự tiếp sức rộng lớn! Bởi chữ Tình



Thứ Hai, 6 tháng 4, 2020

CHIẾC MẶT NẠ NHÂN ÁI

Mình đang sống trong giai đoạn toàn cầu chống đại dịch Covid 19. Mỗi ngày lắng nghe đâu đó trên Trái Đất thêm một ai nhiễm dương tính. Hay thêm người vào trại cách ly. Dẫu vậy, thì ý nghĩ tích cực là đang tắm gội và chia sẻ tình người cân bằng nhất trong lúc này. 

Gia đình có thời gian sống cùng nhau, chăm sóc và học hiểu nhau trọn vẹn. Cuộc sống sẽ bớt đi thú vui không cần thiết. Việc đọc sách, chăm vườn cây, giảm tải sức nóng hiệu ứng đám đông... Bên cạnh đó, sự vất vả, hi sinh của tuyến đầu ngành y, quân đội, thanh niên tình nguyện...với sự cảm thông xúc động khi họ tạm gác điều riêng tư cá nhân để chiến đấu cuộc chiến tranh này. 


Tình người san sẻ mạnh dạn cho nhau. Và không quên các chiến sĩ đang làm nhiệm vụ còn thiếu thốn các phương tiện hay bữa ăn đạm bạc. 
Đối với hành trình dài và bầm dập này luôn có những người thầm lặng không khoa trương với việc làm của họ. Là nhanh chóng tiếp tế những gì họ có thể làm.
Đây là câu chuyện nhỏ về tình người của CHIẾC MẶT NẠ NHÂN ÁI của hậu phương.








Hồng Thảo

Thứ Sáu, 7 tháng 2, 2020

Câu chuyện Napoleon dạy đứa con câm điếc khát khao mãnh liệt nghe thấy âm thanh trở thành bài học lớn về sự kiên trì và giữ vững niềm tin cho mỗi người nếu muốn thành công.
Napoleon Hill (1883 - 1970) là tác giả người Mỹ, một trong những người sáng lập thể loại văn học hiện đại, môn "thành công học" (khoa học về sự thành công của cá nhân).
Tuy nhiên, trong tất cả thành công hay triết lý mà ông đưa ra, có lẽ không câu chuyện nào có sức truyền cảm hứng mạnh mẽ hơn câu chuyện về cách ông dạy đứa con trai bị khuyết tật tai bẩm sinh Napoleon Hill Blair.
Blair sinh năm 1912 tại Fairmont, nơi hai con sông Tygart Valley và West Fork hòa vào làm một, tạo thành sông Monongahela ở Tây Virginia, Mỹ. Ngay từ khi chào đời, Blair bị thiếu đôi tai. Chuẩn đoán về trường hợp này, các bác sĩ cho biết, đứa trẻ có thể bị câm điếc suốt đời.
Napoleon day dua con cam diec va bai hoc ve niem khat khao hinh anh 1
Napoleon Hill. Ảnh: Wikipedia
Nghe những điều đó, Napoleon như chết lặng, nhưng sâu trong thâm tâm, ông đang cố tìm mọi cách để Blair có thể học nghe và nói. Tất cả niềm tin của ông rằng con trai sẽ nghe nói được bắt nguồn từ câu nói của nhà văn, nhà thơ Ralph Waldo Emerson: “Tiến trình của vạn vật trong thế giới này dạy chúng ta bài học lớn về niềm tin. Tất cả những gì ta cần làm là tuân theo. Sẽ luôn có những chỉ dẫn thích hợp cho mỗi chúng ta và bằng cách khiêm tốn lắng nghe, chúng ta sẽ nghe thấy”.
Điều mà Napoleon nghe thấy được là sự khát khao. Hơn ai hết, ông mong muốn rằng Blair không phải sống câm điếc suốt đời. Ông muốn truyền vào tâm trí con niềm khát khao mãnh liệt được nghe thấy và có thể nói ra các suy nghĩ của mình như bao người bình thường khác.
Một ngày, Napoleon mang về chiếc máy hát. Ngay khi tiếng nhạc vang lên, Blair lập tức phản ứng, cắn chặt răng vào cạnh chiếc máy. Lúc đầu Napoleon không hiểu nhưng mãi sau đó ông nhận ra rằng, bằng cách đó, Blair có thể nghe được tiếng nhạc khi nó truyền qua xương và vào não. Lần khác, ông nhận thấy con trai nghe đi nghe lại một bài hát trong suốt 2 giờ đồng hồ.
Không lâu sau đó, người cha còn khám phá ra rằng, ngoài âm nhạc, Blair có thể nghe rõ nếu như ông nói mà kề môi chạm vào xương chũm ở sau tai của cậu bé.
Sau những phát hiện ấy, Napoleon lập tức truyền cho con khát vọng cháy bỏng rằng một ngày nào đó có thể nghe nói được. Ông không dạy con ngôn ngữ ký hiệu hay gửi Blair vào trường khiếm thính mà muốn cậu bé phát triển trong môi trường bình thường.
Napoleon day dua con cam diec va bai hoc ve niem khat khao hinh anh 2
Âm thanh truyền qua xương. Ảnh minh họa: Facebook Jasjit Singh 

Blair thích nghe kể chuyện trước khi đi ngủ. Vì vậy, ông thường tự nghĩ ra những câu chuyện có ý nghĩa giúp con trai phát triển tinh thần tự chủ, óc tưởng tượng và khát khao mãnh liệt được nghe như những người khác trong tâm hồn non nớt của con. Ông cũng muốn con trai hiểu rằng, vấn đề của con không những không phải là bất lợi mà còn là một lợi thế, một tài sản giá trị lớn.
Thật không may, nhiều ngôi trường không đồng ý nhận Blair vào học, bởi họ cho rằng rất khó để cậu bé tiếp thu được bài giảng của giáo viên. Napoleon cùng vợ vẫn kiên trì, thậm chí tranh cãi quyết liệt với cán bộ quản lý nhà trường để con trai có cuộc sống bình thường dù phải trả chi phí cao hơn.
Ở trường, Blair chỉ có thể nghe giáo viên khi họ nói thật lớn và ở khoảng cách rất gần. Cậu từng thử nhiều loại máy trợ thính nhưng không hiệu quả. Vào năm cuối cùng ở đại học, một chuyện xảy ra đánh dấu bước ngoặt lớn trong cuộc đời cậu khi ai đó gửi cho Blair một loại máy trợ thính được thiết kế đặc biệt.
Blair ngập ngừng dùng thử và rồi điều kỳ diệu xảy ra. Niềm khao khát bấy lâu được nghe như một người bình thường của cậu đã thành sự thật. Thính giác của cậu được cải thiện 100% và  lần đầu tiên trong đời, Blair có thể nghe, trò chuyện với mọi người hoàn toàn bình thường mà họ không cần phải hét vào tai. Đây được coi là bước ngoặt quan trọng nhất trong cuộc đời cậu và khát khao thoát khỏi thế giới vô thanh đã hoàn toàn ứng nghiệm.
Vô cùng vui mừng khi được khám phá một thế giới mới, Blair viết thư cảm ơn công ty sản xuất chiếc máy trợ thính và hào hứng kể lại những gì cậu được trải nghiệm. Đáp lại tình cảm đó, cậu được mời đến New York tham quan nhà máy.
Khi đến New York, Blair chợt nảy ra ý tưởng sẽ mang lại niềm hy vọng và hỗ trợ thiết thực cho hàng nghìn người khiếm thính trên thế giới, những người mà không có sự giúp đỡ của cậu, sẽ mãi cam chịu sống trong một thế giới hoàn toàn im lặng.
Tiếp đó, Blair dành suốt một tháng để nghiên cứu hệ thống tiếp thị sản phẩm và vạch ra kế hoạch 2 năm nhằm tiếp cận những người khiếm thính trên toàn thế giới. Chấp nhận lời đề nghị của Blair, nhà sản xuất đồng ý giao cho cậu thực hiện kế hoạch mới đầy tham vọng.
Chính những khao khát cháy bỏng và niềm tin không bao giờ tắt của Napoleon và Blair đã là lực đẩy vô hình biến sự mất mát của Blair thành một tài sản quý giá, thứ tài sản được định sẵn là mang đến tiền bạc và hạnh phúc lâu dài không chỉ cho họ mà còn cho hàng nghìn người khác.
Thật vậy, nếu con người thực sự có niềm tin cháy bỏng về một điều gì đó, dù đúng hay sai, chỉ cần quyết tâm thực hiện và không bao giờ lùi bước, tất cả đều có thể trở thành sự thật. Chân lý đó đúng và rộng mở với tất cả mọi người.

Ngày một...

 Hẳn vài lần trong lời nói của Di khiến tôi nhận ra vài điều còn sót lại cuộc nói chuyện sau đó, điều khiến tôi băn khoăn về chính nội tâm c...