Thứ Bảy, 1 tháng 4, 2023

Trong

Sương tạo từng làn mơ mỏng và dày đặc thêm khi càng khuya. Khoảnh khắc đó không lâu sẽ biến mất vào sáng sớm hôm sau khi ánh nắng sáng đến từ đồi đi xuống hay cảnh trên mặt biển bình mình bắt đầu và rồi lặp lại.
Cảnh vật tự nhiên là bất biến quy luật. Và chỉ biến mất khi ánh sáng chan hòa cho đến lúc tắt nắng cho sương giăng. Thật đẹp khi thấm đẫm vào cảm giác từ mờ ảo cho đến khi sáng tỏ. Trong vắt như đôi mắt trẻ nhỏ. Sự đắm chìm dịu dàng hương của mùi đất, mùi hoa và cả mùi ngai ngái vạn vật cũ mới. 
Niềm vui nhỏ bé cũng được gom nhặt khắp nơi, mọi lúc chỉ khi rằng sự có mặt của chính mình thật sự. 
Hiện nay rất nhiều điều khắp nơi, mỗi ngày đều tạo nên áp lực và đồng thời sự bất an sâu thẳm mà không được gọi tên. Ngay lúc này hoặc bất cứ khi nào. Điều duy nhất chính mỗi người làm được có thể là không thể phủ định được sự có mặt.

The dew creates each thin and dense dream layer as it gets late at night.  That moment soon disappears early the next morning when the morning sunlight comes down from the hill or the sunrise over the sea begins and then repeats.
 Natural scenery is immutable.  And only disappear when the light is full until the sun goes out for the dew to spread.  It's beautiful to soak up the feeling from dim to clear.  As clear as the eyes of a child.  The gentle immersion of the scent of earth, flowers and even the smell of things old and new.
Small joys are also gathered everywhere, all the time, only when your own presence is real. Now so many things everywhere, every day create pressure and at the same time deep insecurity that goes unnamed.  Right now or anytime.  The only thing each person himself can do is undeniable presence.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Ngày một...

 Hẳn vài lần trong lời nói của Di khiến tôi nhận ra vài điều còn sót lại cuộc nói chuyện sau đó, điều khiến tôi băn khoăn về chính nội tâm c...