Hẳn vài lần trong lời nói của Di khiến tôi nhận ra vài điều còn sót lại cuộc nói chuyện sau đó, điều khiến tôi băn khoăn về chính nội tâm của tôi.
Nhưng cũng khiến tôi khẳng định chắc chắn đâu đó sự vô tình làm cho tôi càng thêm suy nghĩ. Sự vô tư trong hiểu biết của Di, thỉnh thoảng tôi cô độc trong nguồn tri thức mà tôi bồi đắp.
Sự mới mẻ là điều Di muốn và mong tôi mãi là sự mới mẻ trong tư duy.
Chiều nay tôi nhìn thấy hoàng hôn đang chạy rời ra khỏi tầm mắt, nó cũng ví như thời gian đang rửa trôi những điều vốn dĩ đẹp đẽ từ thuở ban đầu.
Ngày càng cho tôi biết sự thay đổi và nổ lực mỗi ngày, mỗi khắc cũng đang là mình khi không được khỏe mạnh.
Với Di, tôi luôn là hoàn hảo. Chỉ duy nhất như vậy không ngoại lệ. Vì dù kết quả ra sao thì vẫn do tôi quyết định. Di đâu biết rằng tôi cũng như Di. Và tôi tự nhủ mình "Sẽ ổn!" Trong sự hiểu biết của tôi thì tất cả phải tự bản thân mình thực hiện.
Ngày mai thêm một chút...