Thứ Hai, 3 tháng 7, 2023

Học

Hôm nay một ngày dài. Tôi kể một chút của một ngày và tôi lượm lặt được thêm điều mới và điều cũ. 
Người thầy vẫn vậy. Người em hào hứng với trải nghiệm mà em ấy góp nhặt lâu nay về nhiều lĩnh vực đang điều phối cuộc sống. 
Người cùng nhà luôn làm tôi nhớ đến câu nói. Học để chăm sóc người khác và bản thân. 
Người chồng phát hiện bên trong còn có một "kẻ điên" đang muốn đào tẩu làm chủ hành trình. Giữa "có" và "không" cứ nối tiếp lòng vòng. 
Tự do tâm trí để thật sự là một con đường ý nghĩa nhất mà loài người đang hướng đến thông qua các phương tiện. 
Người vợ sẵn sàng lắng nghe kẻ điên nổi loạn bằng sự im lặng của bao dung. 
Người đọc sách ngắm nhìn rất kỹ các tín hiệu của bản thân và hòa vào nó. 
Chỉ một vài người đã là một chuỗi của bức tường mỏng hay đá hoa cương. 
Bộ phim GANTZ đang nhảy múa những chi tiết phản biện. Và cả sự không liên quan đến mức như vô cảm của khán giả. Vì biết rằng là chuyện gì cũng là vậy. 
Sự kết thúc một chuỗi những ngày oi bức xạ của con đường 70km hất phả vào mặt còn tốt hơn sự thao túng của người làm kinh doanh đầy mơ mộng. 
Tôn trọng một người và tôn trọng một nghề hay tôn trọng một không gian. 
Nếu thiếu đi sự mềm mại và thấu hiểu thì kết quả là chỉ chua chát của hóa chất khiến cho tim gan thối rữa. 
"Chân lý là sự tự nhiên và không có gì cả. Sự tự do là ở điểm này của tâm trí"
[Thả lỏng]


Thứ Bảy, 1 tháng 7, 2023

Trên đầu nắng phả xuống rát mắt. Bầu trời xanh ngắt và trong, mây trắng.

Sự kết nối như từng quãng ngắt chập chờn. 
Sự lớn lên của nhận thức để bảo vệ sự mong manh chực vỡ. 
Suy ngẫm cẩn trọng không phải là sợ mà là khỏe mạnh hơn không cản trở. 
Sự nổ lực sẽ cứ trau dồi. Cây không tưới sẽ chết. Điều này không chắc chắn phải không?
Khi nhận được tín hiệu là trở nên mạnh mẽ hơn là lúc nét đẹp cuộc sống ở một lăng kính khác rồi. 
Bởi sao bản thân mỗi người mỗi bài thi khác nhau. Và tương ứng kết quả cuối cùng. 
Khi nhận tín hiệu là biết cách chuẩn bị và tự nhiên nhất để trở về thản nhiên nhanh nhất. 
Bạn càng yếu thì kết quả càng nặng nếu rằng không nâng theo tỉ lệ thuận. Rằng mỗi ngày lúc nào cũng sẵn sàng giải đề thi như cách lúc nào cũng sẵn sàng có khách đến thăm bất chợt. Và nắng ngoài chực phả. 
Khi nhận tín hiệu tất cả là Một và Không là lúc thản nhiên vô cùng. Cần làm điều đang diễn ra cần làm. 
Khi nhận tín hiệu là nếu không nhận thì bản thân sao có thể nhận ra chính nhân của mình chứ?

Ngọn cỏ thì thấp. 
Sao 
Với tới mây cao?


Ngày một...

 Hẳn vài lần trong lời nói của Di khiến tôi nhận ra vài điều còn sót lại cuộc nói chuyện sau đó, điều khiến tôi băn khoăn về chính nội tâm c...